Showing posts with label Rich Dad - Poor Dad. Show all posts
Showing posts with label Rich Dad - Poor Dad. Show all posts

Friday, May 22, 2009

Chương 11 Luật Phá sản của Mỹ


Thông thường, khi một công ty hoàn toàn chấm dứt hoạt động vì phá sản, hội đồng thanh lý sẽ được lập ra để bán tài sản, trả nợ cho các chủ nợ và vốn cho nhà đầu tư. Nhưng theo chương 11 của Luật Phá sản Mỹ thì khác, mặc dù tuyên bố phá sản nhưng công ty vẫn tiếp tục được hoạt động.

Công ty có thời gian để tái cấu trúc hoạt động mà không phải lo lắng đến việc trả nợ. Vì thế, khi một công ty nộp đơn xin phá sản theo chương 11, người ta còn gọi là xin bảo hộ phá sản, tức công ty được bảo hộ khỏi sức ép trả nợ.

Có những trường hợp công ty đã thành công khi tái cấu trúc hoạt động, làm ăn sinh lời trở lại, nhưng cũng có trường hợp "vô phương cứu chữa" đành phải chịu kết liễu. Chương 11 của Luật Phá sản Mỹ được thông qua vào năm 1978 và có hiệu lực vào tháng 10/1979, khuyến khích các nhà đầu tư chấp nhận rủi ro cao, giúp nền kinh tế thích ứng với sự thay đổi theo thời đại và cho các nhà quản trị cơ hội để khắc phục những sai lầm trong quá khứ.

Thậm chí có người còn cho rằng nền kinh tế Mỹ sẽ không hùng mạnh như ngày hôm nay nếu không có điều luật này.

Tuy nhiên, không phải doanh nghiệp nào cũng có thể phá sản theo chương 11. Chỉ có những doanh nghiệp lâm vào tình cảnh khó khăn về tài chính nhưng được đánh giá là có khả năng phục hồi nếu các khoản nợ giảm xuống hoặc được hoãn trả mới được xem xét.

(CafeF)

Tuesday, April 14, 2009

Những người đi xuyên tâm bão

Tất cả cổ phiếu tôi đang sở hữu đều tăng trần. Thầm nghĩ "ở đây có nhiều chuyện hay đấy", vậy là tôi không nhìn vào bảng điện tử nữa mà bắt đầu lắng nghe và quan sát...

Lần đầu tiên tôi đến sàn vào cuối năm 2008 để mở tài khoản giao dịch, lần thứ hai đúng ngày 3/4/2009 vào sàn cầm cố chứng khoán để mua tiếp vì TTCK đang lên. Tôi luôn giao dịch một mình và hoàn toàn qua nhân viên giao dịch bằng điện thoại, Internet.

Trong cơn bão tài chính toàn cầu, tôi vẫn chỉ tự xoay xở một mình để "lao vào tâm bão" với ý nghĩ, muốn nghiên cứu bão thì phải "đi xuyên qua chúng". Và tôi đã góp 1 tỷ đồng bốc hơi cho chuyến đi ấy…

Sáng 3/4, tại sàn SBS tại TP. HCM với tôi là một buổi sáng thật khó quên. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt là các nam, nữ nhân viên trẻ đẹp mặc đồng phục chỉn chu, đi lại tất bật, vội vã.

Bảng điện tử rất lớn được bật lên, hai ti vi cỡ lớn phát sóng chương trình tài chính, chứng khoán INFOTV và Bloomberg, máy lạnh chạy rè rè mát rượi, các NĐT ăn mặc trang trọng, thơm phức, lần lượt bước vào ngồi kín các dãy ghế được xếp ngay ngắn từ trước… Thật ấn tượng và đáng khâm phục.

Khoảng hơn 8h, tôi hoàn tất thủ tục ứng một khoản tiền khá lớn và đặt lệnh mua ngay, mặc dù còn 15 phút nữa mới đến giờ giao dịch. Khi lệnh đã lên sàn, có hai cô nhân viên đi ngang nói: "Hôm nay bán đi, đỏ sàn đó", cả hai cùng đồng ý sẽ bán.

Đang bâng khuâng tự hỏi, "sao lại bán nhỉ ?", thì cách tôi không xa, hai phụ nữ trao đổi với nhau: "Bán đi bà ơi, người ta bán hết rồi, bán đi rồi từ từ mua lại, xuống mạnh đó, ừ ừ bán bán…". Những câu nói này như dội nước lạnh vào tôi…

Nhưng mở sàn tất cả cổ phiếu tôi đang sở hữu đều tăng trần. Thầm nghĩ "ở đây có nhiều chuyện hay đấy", vậy là tôi không nhìn vào bảng điện tử nữa mà bắt đầu lắng nghe và quan sát. Kết thúc phiên giao dịch, tôi nghe đến hơn 10 tiếng thở dài tiếc nuối: "Bán sớm quá, bây giờ lại không dám mua vô"...

Nhìn thấy hai người đàn ông lớn tuổi cũng than vì bán sớm, tôi kêu lại làm quen: Bán rồi sao anh không mua lại? T+3 anh ơi, Tuần sau đỏ sàn đó. Tôi nói: các anh không mua lại ngay bây giờ là sai lầm! Vì sao lại sai lầm?

Tâm bão tài chính

Thứ nhất, trước tiên tôi suy nghĩ về nền kinh tế nước Mỹ, vì đây là trung tâm của dư chấn. Nước Mỹ là một quốc gia có nền kinh tế hùng mạnh nhất, cũng là nền kinh tế có độ minh bạch cao.

Tất cả các chỉ số quan trọng nhất của nước Mỹ đều được cập nhật công bố theo tuần: mức tiêu thụ, tích lũy xăng dầu; chỉ số nhà mới khởi công, đơn đặt hàng lâu bền; số lượng người bị thất nghiệp hoặc người tìm được việc làm mới, sức mua của thị trường…

Sau một thời gian toàn màu xám thì nay, nền kinh tế Mỹ đã có gam màu sáng. Chỉ có chỉ số việc làm là chưa sáng sủa. Như vậy, niềm tin đã trở lại với các NĐT.

Thứ hai, hệ thống chủ nghĩa tư bản nói chung và nước Mỹ nói riêng luôn tôn sùng tư tưởng: thị trường tự điều chỉnh, nhưng thực tế chứng minh trong đợt suy thoái vừa qua, khi sự tích tụ tư bản quá lớn, chính lòng tham con người đẩy thị trường tài chính đến bờ vực mất kiểm soát.

Hiện nay, hệ thống tài chính Mỹ có thay đổi. Đây là sự thay đổi lớn nhất, tác động mạnh nhất làm an lòng các NĐT tài chính, giúp TTCK hồi phục mạnh mẽ.

Thứ ba, Tổng thống Brack Obama và Chính phủ của ông dám tung ra những quyết sách mạnh mẽ nhất để cứu nền kinh tế sớm thoát khỏi suy thoái. Trong thực tế, điều này đem lại niềm tin mạnh cho NĐT.

Thứ tư, việc G20 lập ngân quỹ đến 1.100 tỷ USD cho Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) giải cứu các nền kinh tế đang lâm nạn làm hài lòng ông chủ Nhà trắng, làm mát lòng các NĐT toàn cầu.

Như vậy, từ trung tâm của dư chấn, sự yên bình đã trở lại, điểm sáng đã xuất hiện, TTCK đã hồi phục. Sự lên điểm của thị trường Mỹ là tăng trưởng khách quan.

TTCK Việt Nam

Việt Nam là 1/12 quốc gia trên thế giới tăng trưởng dương trong quý I/2009 (3,1%) - quý trung tâm của hậu quả cơn bão tài chính. Như vậy, có căn cứ để nói trong năm 2009 mức tăng trưởng của Việt Nam sẽ đạt 5 - 6%. TTCK Việt Nam khởi sắc là xuất phát từ quy luật khách quan.

Hai là, TTCK là biểu hiện thực tại của nền kinh tế. Vậy tại sao các NĐT của chúng ta bán tháo như vậy? Phải chăng, chúng ta đã tự hạ thấp mình khi đánh giá về nền kinh tế của mình. Kết quả là hàng loạt mã chứng khoán giảm giá đến mức "nhìn, thương luôn".

Người ta gọi đó là kiểu kinh doanh "nhìn lên trời" (nghĩa là phía trước có vài người đứng giữa đường nhìn lên trời là những người đến sau cũng nhìn lên trời). Rõ ràng, phản ứng của các NĐT trong nước là thái quá.

Điều đặc biệt nữa là từ tháng 9/2008 đến tháng 2/2009, trên thị trường bình quân luôn có 1.000 NĐT vẫn bám trụ trên cả hai sàn, mỗi phiên giao dịch khoảng trên dưới 50 tỷ đồng.

Họ là ai? Họ ở lại trong sàn để làm gì? Bây giờ họ đang ở đâu? Tôi gọi họ là những người "đi xuyên qua tâm bão".

Chắc chắn bây giờ họ là lực lượng chính đang dẫn dắt TTCK. Vì hơn ai hết, họ là những người hiểu rõ "tính cách" của từng mã chứng khoán, hiểu TTCK Việt Nam.

Những người "đi xuyên qua tâm bão" là ai? Họ là những người hiểu nền kinh tế Việt Nam không "sập tiệm", vì căn bản chúng ta xuất khẩu những thứ thiết yếu cho cuộc sống con người như: ăn, uống, mặc, ở thiết thực hằng ngày nên kinh tế của chúng ta trụ được trước giông bão.

Việc vài ngày tới thị trường sẽ có phiên điều chỉnh là bình thường, nhưng tinh tế một chút NĐT sẽ thấy những cổ phiếu mạnh chỉ giảm nhẹ rồi lại tăng trần, rồi điều chỉnh nhẹ 1 - 2 rồi lại tiến lên. Chúng sẽ mạnh mẽ đến khi kéo cả thị trường đi lên mới dừng lại.

Do chúng ta đang sống trong thời khắc đặc biệt của TTCK, sự thay đổi tư duy là cần thiết. Những suy nghĩ hàn lâm, kinh viện về TTCK đôi khi không đúng. Trong thực tế, thị trường đang chuyển động rất nhanh. Phương thức mua - bán theo kiểu "nhìn lên trời" cần phải thay đổi.

Theo Lê Hoài Phương
ĐTCK

Thursday, March 26, 2009

Chương 1 : Cha Giàu, Cha Nghèo

Tôi có hai người cha, một người giàu và một người nghèo - một người cha ruột và một người cha nuôi (cha của Mike - bạn tôi). Cha ruột tôi đã có bằng thạc sĩ, còn người cha nuôi thì chưa học hết lớp tám, nhưng cả hai người đều thành công trong sự nghiệp và có ảnh hưởng đến người khác. Cả hai đều khuyên bảo tôi rất nhiều điều, nhưng những lời khuyên đó không giống nhau. Cả hai đều tin tưởng mãnh liệt vào sự học nhưng lại khuyên tôi học những khóa học khác nhau.

Nếu tôi chỉ có một người cha, tôi sẽ hoặc chấp nhận hoặc phản đối ý kiến của ông. Có hai người cha dạy bảo, tôi thấy được những quan điểm trái ngược nhau giữa một người giàu và một người nghèo. Và thay vì chỉ đơn giản chấp nhận hay phản đối người này hay người kia, tôi đã cố suy nghĩ nhiều hơn, so sánh và lựa chọn cho chính mình.

Cả hai người cha của tôi khi bắt đầu tạo dựng sự nghiệp đều phải đấu tranh với chuyện tiền nong, nhưng cả hai có những quan điểm khác nhau về vấn đề tiền bạc.

Cha ruột tôi thường nói: "Hamtiền bạc là nguồn gốc của mọi điều xấu."

Còn cha nuôi của tôi lại bảo rằng: "Thiếu thốn tiền bạc là nguồn gốc của mọi điều xấu."

Những sự khác nhau trong quan điểm của họ, nhất là khi đề cập đến tiền bạc, khiến tôi trở nên tò mò và bắt đầu suy nghĩ…

Vì có hai người cha đầy ảnh hưởng, tôi đã học từ cả hai người. Tôi suy nghĩ về lời khuyên của mỗi người, và nhờ vậy, tôi có được một hiểu biết sâu sắc về quyền lực và tác động của suy nghĩ lên cuộc sống con người như thế nào.

Ví dụ, cha ruột tôi thường nói: “Tôi không mua nổi vật đó.” Còn cha nuôi thì cấm tôi nói như vậy ông muốn tôi nói: "Làm thế nào để mua được vật đó?" Một bên là câu khẳng định, còn bên kia là câu hỏi. Một bên khiến bạn rũ bỏ trách nhiệm, còn bên kia buộc bạn phải suy nghĩ…

Hai người cha của tôi có những quan điểm cực kỳ khác biệt. Chẳng hạn, một người bảo: "Phải học cho giỏi thì mới được làm việc ở những công ty tốt.” Người kia bảo: "Học cho giỏi thì mới mua được những công ty tốt."

Một người tin rằng: “Ngôi nhà là số đầu tư nhiều nhất và là tài sản lớn nhất của chúng ta.” Người kia lại nghĩ khác: "Ngôi nhà cũng là một khoản tiền phải trả, và nếu ngôi nhà là khoản đầu tư lớn nhất của con thì con gặp rắc rối rồi đây."

Cả hai người cha đều trả tiền hóa đơn đúng thời hạn, nhưng một người luôn trả đầu tiên còn người kia luôn trả sau cùng.

Một người vật lộn để tiết kiệm từng đồng một.

Người kia chỉ làm một việc đơn giản là đầu tư.

Một người dạy tôi cách viết một lá đơn xin việc thế nào cho ấn tượng để có thể tìm được việc làm tốt. Người kia dạy tôi cách viết một dự án kinh doanh tài chính như thế nào để có thể tạo ra công việc.

Được huấn luyện bởi hai người cha, tôi có thể quan sát tác động của những suy nghĩ khác nhau lên cuộc sống con người. Tôi thấy người ta thật sự định hình cuộc sống của họ qua suy nghĩ của chính họ.

Ví dụ, người cha nghèo của tôi luôn phàn nàn: "Tôi sẽ không bao giờ giàu lên nổi.” Và lời tiên đoán đó đã trở thành sự thật. Ngược lại, người cha giàu của tôi luôn nói những câu đại loại như: “Tôi là một người giàu, mà người giàu thì không làm những việc đó." Ngay cả khi ông gặp thất bại thảm hại sau một cuộc đầu tư lớn không thành, ông vẫn nghĩ mình là một người giàu. ông nói: "Có khác biệt giữa nghèo nàn và phá sản. Phá sản chỉ là tạm thời nhưng nghèo thì vinh tiễn."

Những quyền lực của suy nghĩ không bao giờ có thể đo hay đánh giá được, nhưng đó là một điều hiển nhiên mà tôi nhận thức được ngay từ khi còn nhỏ. Tôi thấy rằng người cha nghèo không phải nghèo vì số tiền ông kiếm được, mà vì những suy nghĩ và hành động của ông.

Dù cả hai người cha của tôi đều rất tôn trọng việc giáo dục và học hỏi nhưng họ lại bất đồng về việc học cái gì là quan trọng. Một người muốn tôi học hành chăm chỉ, có thứ hạng chuyên môn cao dể có công việc tốt, kiếm được nhiều tiền. Người kia khuyến khích tôi học để trở nên giàu có, để hiểu tiền bạc làm việc như thế nào và học cách bắt tiền bạc phải làm việc cho mình. Ông thường nhắc đi nhắc lại: "Tôi không làm việc vì tiền. Tiền bạc phải làm việc vì tôi."

Năm lên 9 tuổi, tôi quyết định nghe theo và học hỏi từ người cha giàu về vấn đề tiền bạc. Vì lúc đó, tôi chỉ mới 9 tuổi nên những bài học cha nuôi tôi dạy rất đơn giản. Thực ra tất cả chỉ có 6 bài học lặp đi lặp lại và quyển sách này nói về 6 bài học đó, cũng theo thứ tự đơn giản như khi cha nuôi tôi dạy tôi. Những bài học này là những lời hướng dẫn giúp bạn và con cái bạn trở nên giàu có hơn, bất kể điều gì sẽ xảy ra trên một thế giới không chắc chắn và đang thay đổi nhanh chóng như hiện nay.

(Robert Kiyosaki, Sharon Lechter)